Trang thơ

Làng Cẩm La
Thứ sáu, 16/12/2011 09:29

Tôi mang tên làng đi xa
Làng Cẩm La, quê chàng Từ Thức
Huyền thoại xưa dễ gì quên được
Đời người mấy ai gặp tiên?
Gái làng tôi đảm đang lại duyên
Nhưng nghịch ngợm cũng chừng nổi tiếng
Vì thế nên có câu cửa miệng:
“Gái Cẩm La, ma đền Sòng”
Làng tôi như đảo nổi giữa đồng
Năn lác rong rêu nhiều hơn cây lúa
Lũ trẻ chúng tôi, biết bắt ốc mò cua trước khi biết chữ
Thuộc nông sâu cánh đồng hơn cả thuộc bài…
Nay trở về tôi gọi: Làng ơi!
Nghe xao xuyến từ phía làng vọng lại
Cây khép tán bên đường đứng đợi
Cánh đồng làng lúa gợn sóng xanh
Tôi nghe vui từng bước chân mình
Những âm vang vọng từ lòng đất
Những âm vang như giọt vàng thánh thót
Lung linh trong nắng thu nay
Tôi ngỡ như cầm được trên tay
Hương cỏ mật ngọt ngào ngây ngất
Chưa hết những ráng chiều đỏ rực
Đã bừng lên ánh điện lung linh
Già trẻ gái trai ngồi trước máy thu hình
Xem vở diễn kể chuyện chàng Từ Thức
Tôi sống giữa đôi bờ hư thực
Làng Cẩm La, chàng Từ Thức, và tôi…/.

                                            Vũ Thị Khương - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam 

                                                        Hà Dương, tháng 5/2004


Rực sáng Bỉm Sơn
Suối đá Bỉm Sơn
Nhịp cầu tình yêu
Con gái xứ Bỉm
Gửi người ở lại
Thơ gửi mùa thu
Với mười sáu
Nói với con
Qua Ba Dội nhớ Xuân Hương
Đèo Ba Dội